
“Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
21 “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ giết người ; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. 22 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : Bất cứ ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. 23 Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, 24 thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. 25 Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. 26 Thầy bảo thật cho anh biết : anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.” (Mt 5:20-26)
Qua đoạn Tin mừng trên, ta có thể thấy, Đức Giesu đòi hỏi các môn đệ mình phải công chính hơn cả kinh sư và Phariseu, những người được coi là công chính trong xã hội thời bấy giờ. Môn đệ Đức Kito không thể là người tầm thường được, họ phải siêu việt, vượt hơn những chuẩn mực bình thường. Luật xưa dạy rằng giết người là có tội và đáng bị đưa ra tòa xét xử. Nay Chúa Giesu dạy, giận ghét anh chị em mình thì đáng bị đưa ra tòa rồi. (Mt 5:22). Người còn nói thêm, anh liệu mà dàn xếp với đối phương đi kẻo họ kiện và nộp anh ra quan tòa, rồi anh phải bị ngồi tù, mà không những thế, anh còn phải tốn tiền, phải trả hết đến đồng xu cuối cùng mới được ra khỏi đó. Lời Chúa có ý nói gì ở đây?
Phải chăng Chúa Giesu khắc nghiệt và nghiêm khắc quá với các môn đệ mình? Thưa không, Người chỉ muốn môn đệ mình sống tự do hạnh phúc, mà để được như vậy thì lòng họ phải an yên, rộng mở, thênh thang. Chỉ vì yêu thương con người, Thiên Chúa muốn chúng ta sống thật sự viên mãn, tròn đầy. Lòng chúng ta cần chứa đựng những điều cao thượng và tốt đẹp, không nên chất chứa những nỗi giận hờn, ghen ghét. Khi chúng ta giận ai đó, vô hình chung ta đã xây lên một nhà tù và tưởng rằng ta giam hãm đối phương trong đó, nhưng kì thực ta lại đang bỏ tù chính bản thân mình. Tâm trí ta cứ cay đắng, thù hận, bực tức bởi ta tự chiếu đi chiếu lại khúc phim của những tổn thương mà người kia gây ra cho mình. Ta cho rằng người kia đang nợ mình một lời xin lỗi hay một sự đền bù nào đó, nhưng thật ra thì ta đang nợ với chính bản thân ta. Vậy thì ta chứ không ai khác phải trả món nợ đó cho đến đồng xu cuối, nghĩa là, buông bỏ hết những gì ta đang còn ôm giữ, ghim chặt mãi trong tim, chỉ có như vậy thì ta mới được tự do, bình an và thư thái, được phóng thích khỏi tù ngục trong tâm hồn mình.
Hy vọng với những giải thích ngắn gọn trên đây, quý vị và các bạn đã hiểu được ý nghĩa của cụm từ “trả hết đồng xu cuối”. Lời Chúa nhắn nhủ với bạn và tôi, hãy đừng bao giờ giận ghét ai, đừng tự bỏ tù và tự làm mình mắc nợ nhé! Thiên Chúa là Cha nhân từ không muốn thấy con cái mình mắc nợ đâu!
Bình luận về bài viết này