Thần quyền và thế quyền: Nhập một và tách hai

Sự thay đổi trong mối quan hệ giữa thần quyền và thế quyền là một quá trình lịch sử phức tạp, thể hiện qua việc vai trò lãnh đạo tôn giáo và chính trị đôi khi hợp nhất, đôi khi tách biệt.

Giai đoạn sát nhập thần quyền và thế quyền

Trong nhiều nền văn minh cổ đại, thần quyền và thế quyền thường được kết hợp trong một người. Các pharaoh Ai Cập được coi là con của các vị thần, vừa là nhà lãnh đạo chính trị vừa là trung gian thiêng liêng. Tương tự, các hoàng đế Trung Quốc được xem là “Thiên tử”, nhận “Thiên mệnh” để cai trị. Trong các xã hội bộ lạc, thủ lĩnh thường đồng thời là thầy cúng, kết hợp quyền lực thế tục và tôn giáo.

Mô hình này tạo ra sự thống nhất trong hệ thống cai trị, vì mọi quyết định chính trị đều được bao bọc bởi uy quyền thiêng liêng. Người dân dễ dàng chấp nhận sự cai trị vì tin rằng đó là ý muốn của các vị thần.

Quá trình tách biệt dần dần

Sự tách biệt giữa thần quyền và thế quyền bắt đầu xuất hiện khi các xã hội trở nên phức tạp hơn. Trong Do Thái giáo cổ đại, vai trò của quốc vương và tư tế được phân biệt rõ ràng. Các tiên tri có vai trò độc lập, thậm chí có thể chỉ trích các vị vua khi họ vi phạm luật thiêng liêng.

Ở Hy Lạp cổ đại, mặc dù các vị thần vẫn quan trọng, nhưng hệ thống chính trị dần phát triển theo hướng thế tục hơn, đặc biệt trong các thành bang dân chủ như Athens. Các nhà lãnh đạo chính trị không nhất thiết phải là các thầy tế lễ.

Kitô giáo và sự phân chia quyền lực

Kitô giáo mang đến một quan niệm mới về mối quan hệ này thông qua lời dạy “Trả lại cho Caesar những gì của Caesar, trả lại cho Chúa những gì của Chúa”. Điều này tạo ra cơ sở lý thuyết cho việc tách biệt quyền lực tôn giáo và chính trị.

Tuy nhiên, trong thực tế lịch sử châu Âu, mối quan hệ này rất phức tạp. Giáo hoàng và các hoàng đế thường tranh giành ảnh hưởng, dẫn đến những cuộc xung đột như cuộc tranh chấp về việc bổ nhiệm giáo sĩ giữa Giáo hoàng Gregory VII và Hoàng đế Heinrich IV.

Thời kỳ hiện đại và thế tục hóa

Từ thế kỷ 17-18, phong trào Khai sáng ở châu Âu thúc đẩy việc tách biệt rõ ràng hơn giữa “Nhà thờ” và “Nhà nước”. Các triết gia như John Locke lập luận về sự cần thiết của việc tách biệt này để bảo vệ tự do tôn giáo và ngăn chặn bạo lực tôn giáo.

Cách mạng Pháp 1789 đánh dấu bước ngoặt quan trọng với việc tuyên bố tách biệt hoàn toàn giữa Giáo hội và Chính quyền. Hiến pháp Mỹ cũng thiết lập nguyên tắc này trong Tu chính án đầu tiên.

Các mô hình hiện đại

Ngày nay, chúng ta thấy nhiều mô hình khác nhau:

Tách biệt hoàn toàn: Như ở Pháp, Thổ Nhĩ Kỳ, nơi tôn giáo được đẩy ra khỏi không gian công cộng.

Tách biệt nhưng có tương tác: Như ở Mỹ, nơi không có tôn giáo quốc gia nhưng tôn giáo vẫn có ảnh hưởng trong đời sống chính trị.

Kết hợp một phần: Như ở Anh quốc, nơi Nữ hoàng vừa là nguyên thủ quốc gia vừa là người đứng đầu Giáo hội Anglican (Anh giáo).

Thần quyền chính trị: Như ở Iran, Vatican, nơi lãnh đạo tôn giáo giữ quyền lực chính trị tối cao.

Sự thay đổi này phản ánh quá trình tiến hóa của xã hội loài người, từ các cộng đồng đơn giản với hệ thống niềm tin thống nhất đến các xã hội phức tạp, đa nguyên, nơi việc tách biệt quyền lực trở thành cần thiết để duy trì sự ổn định và công bằng xã hội.

Bình luận về bài viết này